Saturday, 13 February 2016

VÀO SA MẠC VỚI CHÚA GIÊ-SU

Năm 1988, hãng phim Martin Scorcese, Mỹ cho trình chiếu bộ phim mang tựa đề “Cơn Cám Dỗ cuối cùng của Đức Ki-tô”. Đó là một bộ phim viễn tưởng dựa trên tiểu thuyết cùng tên của tác giả người Hy Lạp, tên là Nikos Kazantzaki.
Tác giả tưởng tượng ra rằng, Đức Giê-su khi chịu khổ hình trên thập giá, đã bị cám dỗ sống một đời sống bình thường của một người đàn ông bình thường. Ngưởi thành hôn với Madalena, rồi với cô Maria em của Matta và có một gia đình hạnh phúc.
Bộ phim đã gây ra nhiều tranh cãi và làm cho nhiều ki-tô hữu giận dữ. Tuy nhiên, đó chỉ là một câu chuyện tưởng tượng, không phải là nội dung Thánh Kinh.

Saturday, 16 January 2016

KHÁCH MỜI TRỞ THÀNH CHÀNG RỂ (Ga 2,1-11)

Tuần vừa rồi tôi đi dự lễ tạ ơn của 2 anh em tân linh mục tại giáo xứ Vinh Hòa, có một điều làm cho tôi hết sức ấn tượng. Khi các đoàn đồng tế từ từ tiến bước trong tiếng kèn trống inh ỏi, thì bỗng nhiên có một chiếc máy bay, bay rà rà trên đầu đoàn đồng tế, khiến ai nấy đều ngạc nhiên và ngước nhìn.
Tưởng là máy bay khủng bố, ai ngờ, đó chỉ là một chiếc máy bay camera của bộ phận quay phim. Khi tôi kể lại cho cha Stan nghe thì Ngài nói: chắc hẳn là gây chia trí lắm. Riêng tôi, trong giờ phút ấy tôi có cảm giác rất vui. Tôi cảm nhận được niềm vui, sự tưng bừng, hớn hở của ngày đại lễ của cuộc đời dâng hiến. Người ta chắc hẳn đã làm tất cả, áp dụng tất cả những phương tiện có thể để làm nên sự hoành tráng, sự tưng bừng của niềm vui ngày Đại Lễ Tạ Ơn của các tân chức.

Saturday, 19 December 2015

ĐỨC GIÊ-SU, TRUNG TÂM CỦA MỌI CUỘC GẶP GỠ

Thánh Giáo Hoàng Gioan XXIII được bầu làm giáo hoàng khi đã 77 tuổi. Người ta cứ nghĩ rằng đó chỉ là một triều đại giáo hoàng có vai trò chuyển tiếp mà thôi. Thế nhưng, chính lão giáo hoàng ấy lại đủ sức khởi động những biến cố làm chuyển động Giáo Hội. Đó là Công Nghị Giáo Phận Rô-ma và nhất là Công Đồng Vat.II.

Ngoài ra, ngài còn được báo chí đương thời gọi là “người tù cuối cùng của Vatican”[1], khi ngài là vị giáo hoàng đầu tiên đã khởi bước rời khỏi Vatican kể từ thời đức Pi-ô IX, năm 1870. Người ta tính rằng, Giáo hoàng Gioan XXIII đã ra khỏi điện Vatican tới hơn 100 lần để viếng các lao xá, bệnh viện, thánh đường, nhà mồ côi và trường học. Đó là “Một vị giáo chủ đã làm cho nội dung Tin Mừng của đạo, bấy lâu nay được bao bọc trong bầu khí tôn nghiêm đền thánh, bổng trở nên hồn nhiên và hiện thực. Vì xét cho cùng, đó cũng là cung cách của Đức Giêsu tìm đến với mọi người, Đức Giêsu của hoa đồng cỏ nội, của thiếu nhi và người nghèo, của Thập giá và Nước Trời...”(Georges Casalis) [2]
Những cuộc viếng thăm là phương tiện cho sự nối kết tình thân trong nhân loại. Chúa Nhật cuối cùng trong mùa vọng, phụng vụ Giáo hội giới thiệu cho chúng ta một cuộc viếng thăm hết sức đặc biệt.

Monday, 9 November 2015

NỢ ÂN TÌNH

 Một cậu bé trạc khoảng 15 tuổi muốn có tiền tiêu, thay vì chìa tay xin mẹ, cậu ta bèn nghĩ ra cách viết một tờ giấy gởi đến mẹ như sau:

1. Sáng phụ Mẹ dọn dẹp giường ngủ $1.00
2. Phụ Mẹ dọn dẹp bữa ăn sáng $2.00
3. Sau khi đi học về coi em $3.00
4. Phụ Mẹ dọn bữa ăn tối, sau đó dọn dẹp $4.00
Cộng $10.00

Thời hạn thanh toán: Sáng sớm mai trước khi con đi học

Saturday, 7 November 2015

HAI BÀ GÓA VÀ CÁC KINH SƯ

Hai mẫu hình ảnh diễn tả hai tâm tình của hai loại người dành cho Thiên Chúa.
I.                  Mẫu hình ảnh thứ nhất: Hình ảnh các kinh sư và “lắm người giàu bỏ thật nhiều tiền”
(1) Các kinh sư: Là những người mà Chúa Giê-su dặn các môn đệ phải dè chừng.
Lý do mà Người đưa ra là vì họ:
+ Ưa thích dạo quanh xúng xính trong bộ áo thụng;
+ Ưa thích được người ta chào hỏi nơi công cộng;
+ Ưa thích chiếm ghế danh dự trong các hội đường;
+ Ưa thích ngồi cỗ nhất trong các đám tiệc.
Đó có thể nói là những “cái ưa” mà chẳng mấy ai ưa. Họ thể hiện một thói hám danh một cách công khai, trơ trẽn. Tự đưa mình lên và tự mong muốn được người mến chuộng, tôn kính.
Họ là những người am hiểu Lời Chúa nhưng chẳng muốn sống Lời Chúa. Thay vì họ phải hướng lòng về Thiên Chúa và giúp dân chúng hướng về Thiên Chúa, thì họ tự biến mình thành trung tâm của mọi sự chú ý, mọi nơi mọi lúc, từ  những nơi công cộng, trong đám tiệc và ngay cả trong hội đường. Họ giảng Lời Chúa nhưng lại không hướng lòng về Chúa, và cũng không muốn người khác hướng lòng về Chúa. Họ muốn thu tất cả các vinh quang về phía họ, họ quên rằng người ta có tôn trọng họ là bởi vì họ là sứ giả của Thiên Chúa.

NÔ LỆ ĐỒNG TIỀN

“Tiền là tiên là phật,
Là sức bật lò xo,
Là thước đo lòng người,
Là nụ cười tuổi trẻ,
Là sức khỏe tuổi già,
Là cái đà danh vọng,
Là cái lọng che thân,
Là cán cân công lý,
Tiền. ôi! hết ý. ”

Đó là một bài thơ dí dỏm nói lên sức hút của đồng tiền trong xã hội loài người. Thật lạ lùng! tiền bạc vốn là một phương tiện giao dịch của con người nhưng không biết tự lúc nào nó đã trở nên một mục tiêu tối hậu quan trọng cho hầu hết mọi con người trong xã hội này. Thậm chí, có lúc nó còn trở thành một phần máu thịt của con người đến nỗi người ta có thể nói “đồng tiền liền khúc ruột”. 

Saturday, 31 October 2015

PHÚC CHO NHỮNG AI...

“Anh em hãy nên hoàn thiện như cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện” (Mt 5,48). Đó chính là câu Tin Mừng mà tôi ngẫu nhiên hái được trong ngày đầu năm mới, năm Ất Mùi, 2015. Đó là tài lộc, lộc thánh mà Chúa ban cho tôi nhân ngày đầu năm mới, cũng là năm đầu tiên trong đời linh mục của tôi.
Đó cũng chính là câu kết thúc của chương 5, Tin Mừng theo thánh Mátthêu. Chương 5 có thể nói là chương quan trọng nhất của Bài Giảng Trên Núi. Trong đó, Hiến Chương Nước Trời (tám mối phúc thật), dĩ nhiên là cốt lõi của Bài Giảng trên núi mà Đức Giêsu muốn công bố.