Saturday, 25 May 2019

TÌM NGƯỜI SỐNG GIỮA KẺ CHẾT



Đêm thứ 2 vừa rồi (15/04/2019) cả kinh thành Paris như rung động. Con tim của những người dân Pháp như se lại quặn đau. Trên bờ sông Sen thơ mộng, êm đềm chảy qua thành đô Paris, tất cả du khách đang vui chơi thượng ngoạn, bỗng dừng hẳn lại, để quỳ gối nguyện cầu râm ran. Đó là một cảnh tượng chưa từng có từ trước đến nay. Nhiều tiếng khóc thổn thức vang lên, những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên khuôn mặt nhiều người. Đó đây trên toàn thế giới một không khí ảm đảm bao trùm, người ta truyền tai nhau, nhắn tin cho nhau, loan tin cho nhau một tin dữ hãi hùng: “nhà thờ Đức Bà Paris cháy rồi”. một thông tin ngắn ngủi nhưng đủ xé toạc màn đêm và xé tan long người. Tôi vội bật máy tính lên thì đập vô trong mắt tôi là cảnh tượng một ngọn lửa hung tàn, dữ tợn đan cháy ngùn ngụt trên đỉnh nóc nhà thờ Đức Bà Paris hùng vĩ. Nhà thờ bỗng chốc trở nên như một cây đuốc bằng rơm khô giữa mùa hè rực nóng trên miền quê Nghệ An nắng cháy da đầu. Ngọn tháp nhọn cao nhất chính giữa của nhà thờ đổ xuống như xô đổ cả thành Paris hoa lệ, và cứ thế ngọn lửa lần lượt huỷ diệt phần mái như tấm áo choàng yêu kiều của Mẹ Maria phủ trên một cấu trúc đền thờ Gotic nổi tiếng bậc nhất thế giới, có tuổi đời trên 850 tuổi. Tôi kinh hoàng, lòng như se lại khi chứng kiến cảnh tượng ngôi Đền Thờ mà mình đã từng nhiều lần đến kính viếng, tham dự Thánh Lễ và đi kiệu Đức Mẹ vào dịp Lễ Đức Mẹ Lên trời hằng năm.



Paris được mệnh danh là Kinh Đô của ánh sáng và nhà thờ Đức Bà Paris là điểm sáng nhất của thành đô theo nghĩa bóng. Thế nhưng, đêm hôm đó Nhà Thờ Đức Bà bỗng chốc đã trở thành điểm sáng nhất, điểm nóng nhất theo nghĩa đen. Chắc chắn rằng không ai muốn nhìn thấy thứ ánh sáng ấy, thứ ánh sáng ma quỷ, thứ ánh sáng huỷ diệt, ánh sáng làm cho con tim của bao người yêu mến thành đô Paris như tan vỡ. Một thứ ánh sáng, dẫu rất sáng nhưng lại tối đen như mực, một thứ ánh sáng không những không chiếu sáng, không dẫn đường soi lối mà còn gieo rắc sự lo lắng kinh hoàng, hoảng sợ cho nhân loại. Đó là ánh sáng của quỷ dữ.


Đêm hôm nay phụng vụ đỉnh cao của Tam Nhật Vượt qua dẫn chúng ta đi qua vùng tối để đến một ánh sáng huy hoàng. Ánh sáng của sự sống mới, ánh sáng chiêu soi trong đêm tối, ánh sáng đưa lối chỉ đường, ánh sáng của niềm vui, ánh sáng của niềm hy vọng. Đó là một niềm hy vọng vô đối cho mọi sự thất vọng và tuyệt vọng khủng khiếp nhất. Đó là một ánh sáng đi từ chốn tối tăm, đau khổ tột cùng của sự chết dẫn đến sự sống huy hoàng. Đó là ánh sáng của Đức Ki-tô, Chúa chúng ta, Ngài đã phục sinh khải hoàn. Ngài đã chiến thắng quyền lực của quỷ dữ là sự chết. Ngài đem lại cho chúng ta nguồn sống mới. Nguồn sống của sự sống vĩnh hằng bất tận.





Việc loan Tin Mừng Phục Sinh không thể chỉ dừng lại ở lời nói, ở loa phóng thanh. Chúng ta cùng được mời gọi bước vào đời sống mới với Đức Kito. Đó là một đời sống mang đậm chất tình người. Chúng được mời gọi xây dựng một nền văn minh tình thương, nơi đó tất cả người người biết làm vui lòng người khác. Chúng ta được mời gọi đặt tình yêu lên cao nhất, làm trung điểm trong mọi mối tương quan thường ngày. Chúng ta được mời gọi xác tín rằng như thánh Phaolo: rằng là “con người cũ của chúng ta đã cùng chịu đóng đinh khổ giá, để xác thịt tội lỗi bị huỷ đi, hầu cho chúng ta không còn làm nô lệ tội lỗi nữa, vì con người đã chết, tức là được giải thoát khỏi tội lỗi.” Chúng ta cũng được mời gọi làm sống dậy niềm tin tuyệt đối vào Thiên Chúa như Abraham, đến sẵn sàng dâng Isaac người con duy nhất cho Chúa. Một niềm tin như thế giúp cho chúng ta bước qua, vượt qua mọi khó khăn, nghiệt ngã thất, trong cuộc đời mình. Abraham được mệnh danh là người “ Vững tin khi không còn gì để trông cậy” (Rm 4,1) Chúng ta được mời gọi tái khám phá ra nơi mỗi người hình ảnh Thiên Chúa để hết sức kính trọng và yêu thương người khác: “Thiên Chúa đã tạo thành con người giống hình ảnh Chúa, Chúa tạo thành con người giống hình ảnh Thiên Chúa. Người tạo thành họ có nam có nữ.” Con người giống Thiên Chúa nhất ở chỗ họ có một trái tim yêu như Chúa. Càng yêu thương thì con người ta càng trở nên giống hình ảnh nguyên thuỷ mà Thiên Chúa muốn tạo dựng. Càng yêu thương con người ta mới ra người hơn, giống người hơn. Càng bao dung, quãng đại, con người ta càng trở nên con cái Thiên Chúa.Trái lại càng thù ghét con người càng xa rời Thiên Chúa. Càng ít kỷ, nhỏ nhen con người ta càng đưa mình gần với thú vật hoang dã. Càng thù hận, giết chóc thì con người ta càng trở thành con cái của ác quỷ và nó sẽ huỷ diệt con người. Hãy để con tim của Đức Kito phục sinh, con tim của Đấng cho đi tất cả, con tim của Đấng yêu cho đến chết, hãy để con tim ấy lên tiếng, đập nhịp trong mọi mối tương quan thường ngày của chúng ta. Có như thế nhân mới bớt khổ đau và mỗi người chúng ta sẽ không còn đau khổ.

Mừng Chúa Phục Sinh. Gẫm suy thông điệp của Tin Mừng.“Tại sao các bà tìm người sống nơi những kẻ chết? Người không còn ở đây. Người đã sống lại, các bà hãy nhớ lại Người đã nói: Con Người phải bị nộp vào tay những kẻ tội lỗi, bị đóng đinh vào thập giá và ngày thứ ba sẽ sống lại”. Và các bà nhớ lại những lời Người đã nói. Hãy nhớ lại tất cả những lời dạy của Đức Kito, và hãy làm cho những lời ấy lan toa trong từng suy nghĩ, lời nói, hành động của mỗi người chúng ta, và hãy để cho Đức Kito đồng hành với mọi người chúng ta trên mọi nẻo đường của cuộc đời mình, Ngài đã sống lại rồi, đừng đề Ngài nằm trong mồ nữa, hãy lắng nghe Ngài. Hãy để Ngài lên tiếng và sống mãi trong cuộc đời chúng ta.


LA PACE E L'AMORE


Care sorelle e fratelli

La liturgia di oggi, sesta Domenica  di Pasqua, ci ricorda un messaggio importante, i tesori che Gesù ha lasciato ai suoi discepoli prima di partire. Quei tesori sono la pace e l’amore. In questa Santa messa, e tutta questa Domenica, meditiamo e preghiamo affinché riceviamo l’amore e la pace che Gesù vuole dare non sola ad ognuno di noi, ai nostri confratelli e sorelle ma  anche alla gente di questo mondo.

“Vi lascio la pace vi do la mia pace” 

 Mi sembra che questo sia il regalo più importante e  necessario che Dio vuole dare ad ognuno di noi e al mondo intero. Ricordiamo che nel momento  in cui Gesù è nato, gli angeli dal cielo hanno cantato: “Gloria a Dio nel più alto dei cieli, e sulla terra pace agli uomini che egli ama” (Lc 2,14). Poi, quando Gesù ha mandato i suoi discepoli a proclamare il Vangelo. Il primo e principale vangelo che hanno dovuto proclamare è quello della pace: “in qualunque casa entriate prima dite ‘pace a questa casa’ (Lc 10,5). Ricordiamo anche la frase che di solito diceva dopo  aver curato una malattia: “va in pace” (Lc 7,50). Nelle beatitudini, Gesù ha insegnato: “beati gli operatori di pace, perché saranno chiamati figli di Dio” (Mt 5,9). Dopo la resurrezione, Gesù ha dato tante volte la benedizione ai suoi discepoli: “pace a voi” (Gv 20,19.21.26). Quindi possiamo capire quanto è importante il messaggio di pace nel Vangelo di Gesù. Desidera sempre che tutte le persone nel mondo abbiano la sua pace.

Però, sappiamo che non è così per tutti. Ci sono poche persone che hanno  la pace nella  loro vita. Troppa gente intorno a noi soffre tanto. Ma qual è la causa che fa sentire i discepoli turbati, ansiosi e spaventati? La risposta è “l’assenza di Gesù”. La mancanza di Dio, la mancanza di Gesù risorto è la mancanza più seria e principale nella vita dei discepoli. Senza Gesù  il loro cuore è turbato e ha timore. Senza Cristo risorto non c’è pace e felicità vera.

Allora, cosa abbiamo bisogno di fare affinché riconosciamo e sentiamo la presenza di Gesù nella nostra vita? La risposta è accogliere l’invito di Gesù nel Vangelo di oggi: “se uno mi ama, osserverà la mia parola e il Padre mio lo amerà e noi (cioè Gesù e Padre) verremo a lui e prenderemo dimora presso di lui”. Osservare la parola di Gesù è il modo migliore per invitarlo a venire e restare con noi. Quindi, dobbiamo incoraggiare e aiutare gli uni e gli altri a osservare la parola di Dio. È più facile e più probabile se tutti osservassero la parola di Gesù. Diventa più difficile se in una comunità, non farebbero tutti del loro meglio per osservare la parola di Dio. Cioè alcuni fanno del loro meglio per osservare la parola di Dio mentre gli altri non vogliono farla.

Vorrei che ognuno di noi amasse Gesù veramente e desiderasse osservare la parola di Dio nel Vangelo, ascoltasse e meditasse ogni giorno. Solo così  possiamo sentire che Gesù risorto sta vivendo nel nostro cuore e nella nostra comunità. E solo così avremmo la pace sempre e la gioia, la felicita vera che Gesù ci vuole dare sempre.

Secondo Papa Francesco: La pace è una conversione del cuore e dell’anima, ed è facile riconoscere tre dimensioni indissociabili di questa pace interiore e comunitaria:
- la pace con sé stessi, rifiutando l’intransigenza, la collera e l’impazienza e, come consigliava San Francesco di Sales, esercitando “un po’ di dolcezza verso sé stessi”, per offrire “un po’ di dolcezza agli altri”;
- la pace con l’altro: il familiare, l’amico, lo straniero, il povero, il sofferente…; osando l’incontro e ascoltando il messaggio che porta con sé;
- la pace con il creato, riscoprendo la grandezza del dono di Dio e la parte di responsabilità che spetta a ciascuno di noi, come abitante del mondo, cittadino e attore dell’avvenire[1]


[1] Messaggio del Santo Padre Francesco per la celebrazione della 52ma Giornata Mondiale della Pace (1° gennaio 2019), 18.12.2018, no.7.

Jos. Pham Duy Thach SVD


[1] Messaggio del Santo Padre Francesco per la celebrazione della 52ma Giornata Mondiale della Pace (1° gennaio 2019), 18.12.2018, no.7.

Friday, 1 February 2019

LA SALVAZIONE PER I PAGANI

Nel Vangelo che abbiamo appena ascoltato, Gesù sembra un missionario senza esito, ma anche un profeta mal visto, quasi detestato, in mezzo al suo popolo, specialmente agli occhi dei suoi compatrioti. Non siate sorpresi di questa parola. Al termine della narrazione del Vangelo di oggi Gesù deve usare il suo potere divino per sfuggire agli uomini che “si alzarono e lo cacciarono fuori dalla città e lo condussero fin sul ciglio del monte, sul quale era costruita la loro città, per gettarlo giù” (Lc 4,29). Anche in un’altra occasione, l’evangelista Giovanni ci racconta che la gente raccolse delle “pietre per gettarle contro di lui” dentro il tempio di Gerusalemme ma Gesù “si nascose e uscì dal tempio” (Gv 8,59). E poi, alla fine della sua missione, è stato condannato e crocifisso a causa del suo popolo. Il fatto che un profeta sia rinnegato e ucciso dal suo stesso popolo sembra normale. Gesù stesso ha confermato: “in verità io vi dico: nessun profeta è bene accetto nella sua patria” (Lc 4,24).

Monday, 24 December 2018

CHÚA ĐÃ LÀM NGƯỜI NHƯNG CON NGƯỜI CHƯA LÀM NGƯỜI



Ngày 10 tháng 12 năm 1979, tại hội trường lớn của đại học Oslo, Na Uy, đã diễn ra một sự kiện hết sức đặc biệt, đó là buổi tiếp kiến dành cho Mẹ Têrêxa Calcutta, người đoạt giải Nobel hoà bình năm ấy. Khởi đầu bài diễn văn của mình Mẹ Tệrêxa Calcutta đã làm một điều hết sức khác lạ chưa từng có ai làm trước đó, đó là mời gọi tất cả mọi người trong khán phòng hôm ấy cùng đọc kinh hoà bình với Mẹ. “Lạy Chúa xin hãy dùng con, Như khí cụ bình an của Chúa, Ðể con đem yêu thương vào nơi oán thù, Ðem thứ tha vào nơi lăng nhục, Ðem an hòa vào nơi tranh chấp, chân lý vào chốn lỗi lầm. Ðể con đem tin kính vào nơi nghi nan,Chiếu trông cậy vào nơi thất vọng, Ðể con dọi ánh sáng vào nơi tối tăm, Ðem niềm vui đến chốn u sầu.”

Sunday, 18 November 2018

ĐƯỜNG TỬ ĐẠO ĐƯỜNG TÌM LẠI BẢN THÂN



Ngày 19.06.1988 quãng trường thánh Phêrô, Roma như phủ kín bởi sắc màu của những trang phục truyền thống của hơn 8 ngàn con dân nước Việt hội tụ về từ trên mọi nẻo đường của thề giới. Thành phố Rôma cổ kính như rung động bởi âm vang của những lời ca hùng tráng của ca khúc “Ngày Vinh Thắng” của Lm. Nhạc sĩ Ngô Duy Linh, được cất lên bởi hàng ngàn con dân nước Việt thân yêu. Rồi từ trên cao tiền đường của Vương Cung Thánh Đường thánh Phêrô hùng vĩ, hoạ ảnh của 117 thành tử đạo tại Việt Nam hiện lên giữa muôn vàn tiếng vỗ tay vang dội xen lẫn tiếng rộn rã của đại phong cầm của ca đoàn Sistina, tấu vang bài ca, ca ngợi hồng ân cao vời khôn ví của Thiên Chúa.

Friday, 29 December 2017

THE THOUGHTS OF HEART

It can be said that Christmas season is one of the happiest liturgical seasons. It’s happy because that is the time to call to remembrance that God gave us the best gift ever. That is not a sum of money, a precious property, but a person, a person who is living with us. That is his own son. In this Holy Mass, let us pray so that the happiness of the Holy night will last forever every day in our life. And may God teach us the way to share our peace, joy and happiness with others, especially the lonely and miserable people.
In tonight’s Gospel, prophet Simeon talked about the revelation of the thoughts of many hearts: “and you yourself a sword will pierce so that the thoughts of many hearts may be revealed”.
It’s very strange. How can a heart think? How can a heart of a person have thoughts? Thoughts are usually the products of a head or a brain. Yes, that is the normal biological operate. People usually think with brain. Anyway, in the category of faith, people cannot only think by head. They have to think by heart. In other words, it is not enough to think by brain. People have to think by heart.
The mystery of Christmas, the mystery of God making flesh, promote us to think by our own heart. The presence of Jesus as a human being in the world question us continuously about the love God gives us. Therefore, we are called not only to know him by head but specially to know him by heart, and follow his life style.
But, how can we know that we really know him by heart or not?  Saint John, in his letter, teaches us a practical way to test our knowledge of heart about Jesus. According to John, the way to prove that we really know Jesus by heart is to keep his commandments. John said: Whoever says, "I know him," but does not keep his commandments is a liar, and the truth is not in him
The commandment saint John wants to remind us is “to love one another as Jesus love”. And only by keeping that commandment a person can be in the light, if not, he still in darkness. Saint John emphasize: “Whoever says he is in the light, yet hates his brother, is still in the darkness. Whoever loves his brothers remains in the light, and there is nothing in him to cause a fall”
Perhaps, some of us have ever experienced that we have ever been liars, when we know Jesus only by name, by studying, by attending holy mass, by pilgrimages, but doesn’t recognize that Jesus is present lively in our brothers and sisters who we meet every day in our life. Perhaps, there have ever been more than once in our life we passed through the suffering people without a little compassion.
Perhaps, we sometimes walk in the darkness when we still somehow hate our brothers and sisters, but we don’t know, and we are not mindful.
Tonight’s Gospel tells us that Baby Jesus was brought to the Temple to be consecrated to God to complete the law of God: "Every first-born shall be consecrated to the Lord”. Being consecrated means that from that moment Jesus belongs to God. From then on, Jesus no longer lives for himself but lives only for God. And Jesus really devoted his whole life for God in the way he loves and takes care of the poor and the sinners, in the way he lives and dies for other people.

May the love of Baby Jesus touch our heart and change our heart. May He help us to know him truly by heart. May He remind us always that each one of us was consecrated to God from the moment when we were baptized, so that we can imitate his way of life by loving and taking care of our brothers and sisters every moment in our life. Amen.

Saturday, 2 September 2017

PRENDRE SA CROIX À LA SUITE DE JESUS

Mes chers frères et sœurs dans le Christ,

le dimanche dernier, nous avons écouté la profession de foi de St Pierre à propos de Jésus : « Tu es le Christ, le Fils de Dieu Vivant ». Et tout de suite Jésus exclame ; « heureux es-tu, Simon fils de Yonas ». Jésus ajoute que « tu es Pierre et sur cette pierre je bâtirai mon église. Je te donnerai les clés du Royaume des Cieux : tout ce que tu auras lié sur la terre, sera lié dans les cieux, et tout ce que tu auras délié sur la terre sera délié dans les cieux ».

Mes chers amis dans le Christ,

peut-être Pierre était très content. C’est incroyable ! Cependant, la joie et le plaisir ainsi que la fierté de Pierre n’ont pas duré très long. Parce qu’aujourd’hui, nous avons entendu Jésus dire à Pierre ainsi : « Passe derrière moi, Satan ! Tu es pour moi une occasion de chute : tes pensées ne sont pas celles de Dieu, mais celles des hommes ».