Cả ba Tin Mừng Nhất lãm đều trực tiếp kể lại sự kiện Đức Giê-su cầu nguyện trong Vườn Cây Dầu, trước giờ Tử Nạn-Phục Sinh (Mt 26,36-46; Mc 14,32-42; Lc 22,39-46). Tin Mừng Gio-an không kể lại trực tiếp nhưng cũng nhắc đến việc Đức Giê-su xin Cha “cứu con khỏi giờ này” (Ga 12,27). Đức Giê-su có thói quen cầu nguyện trong Vườn Cây Dầu (Lc 22,39) nhưng đây là buổi cầu nguyện được diễn tả chi tiết nhất và đặc biệt nhất của Đức Giê-su. Nơi cầu nguyện quen thuộc, đối tượng cầu nguyện không lạ nhưng tâm trạng người cầu nguyện rất khác thường. Cả bốn Tin Mừng đều ghi lại: Đức Giê-su đau đớn và phiền não. Mỗi tác giả đều dùng một cặp động từ để diễn tả tâm trạng của Đức Giê-su lúc ấy. Dường như rằng một động từ thì không thể nào diễn tả được tâm trạng của Đức Giê-su lúc ấy, nhưng ngay khi dùng cả hai động từ cùng một lúc, các tác giả vẫn không diễn tả được hết cảm xúc lúc bấy giờ của Đức Giê-su
Sunday, 24 March 2013
Tuesday, 19 March 2013
NHỮNG ĐỘC TÍNH CỦA LÒNG HÂN THÙ
Tương
tác, va chạm, sứt mẻ, để lòng hận thù là
những điều hết sức bình thường trong cuộc sống thường ngày của gia đình nhân loại
với vô vàn cá tính khác biệt. Có những nỗi giận hờn chóng qua, có những căm tức
đôi ba ngày, vài tháng, và cũng có những mối thù cả đời người, thậm chí có những
mối thù truyền kiếp. Trong những tiểu thuyết võ hiệp, việc nuôi thù và trả thù
là yếu tố làm nên sự hấp dẫn của cốt truyện. Mối thù có thể kéo dài hàng trăm
năm theo phương thức cha truyền con nối. Trong bối cảnh ấy, người quân tử đôi
lúc chỉ được đánh giá dựa trên tiêu chí biết nhẫn nhục để trả thù,
Monday, 18 March 2013
BỨC TRANH "TAM VAI" CỦA THÁNH GIUSE
Saturday, 16 March 2013
BỐN BƯỚC CHỮA LÀNH ĐÔI MẮT ĐỨC TIN (Ga 9,1-41)
Tin Mừng ghi lại nhiều lần Đức Giê-su làm cho người mù được sáng mắt, nhưng làm cho “người mù từ thuở mới sinh” được sáng mắt thì chỉ có một lần duy nhất và chỉ có Tin Mừng thứ tư ghi lại. là một tình trạng khốn cùng trong thời gian lâu dài và khó rõ căn nguyên. Tình trạng mù từ thuở mới sinh là nền cho câu hỏi nan giải của các môn đệ: “ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta? " (Ga 9,2). Danh ngữ “các môn đệ” (số nhiều) chứng tỏ đây là câu hỏi của một tập thể chứ không chỉ một vài cá nhân. Câu hỏi của các môn đệ phát xuất từ lối suy nghĩ chung của người Do thái vẫn còn tồn tại cho đến thời Đức Giê-su: Mọi bệnh tật hay mọi nỗi bất hạnh đều là hậu quả của tội lỗi của chính đương sự hay của cha mẹ đương sự.
KẺ CÔ ĐƠN TRÊN CON ĐƯỜNG THẬP TỰ
Cách
đây hơn hai ngàn năm có một vị ngôn sứ vĩ đại đã xuất hiện trên trái đất này.
Ngài đã được tiền báo sẽ là vị vua mới và vĩ đại nhất của dân Do Thái, Đấng sẽ
giải thoát dân Do thái khỏi ách nô lệ. Ngài đã sinh ra trong khung cảnh đơn sơ
hết sức, nhưng cũng không kém phần long trọng trong tiếng ca hát chúc tụng của
các Thiên Sứ và nhóm mục đồng. Ngài cũng được các nhà khôn ngoan nhất Động
Phương đến triều bài và dâng những lễ phẩm quý giá như dâng cho một vị Vua.
Ngài đã có những bài giảng hùng hồn thu hút dân chúng, đã làm nhiều phép lạ và
nhiều lần được dân chúng tung hô. Cuối cùng, Ngài đã được dân chúng đón rước
vào thành thánh Giê-ru-sa-lem như một vị Vua. Trước câu hỏi của Phi-la-tô Ngài
cũng thừa nhận Ngài là Vua (Mc 16,2).
TƯỞNG MẤT LẠI ĐƯỢC TƯỞNG ĐƯỢC LẠI MẤT (Lc 15,11-32)
Tin Mừng Chúa Nhật IV Mùa Chay, năm C cho người đọc nhiều
cảm nhận nghịch lý khó hiểu và không kém phần lý thú về cuộc đời của một con
người. Có rất nhiều bài học tuyệt vời đáng để tâm trong dụ ngôn nổi tiếng này.
Tuy nhiên, trong khuôn khổ bài suy tư này chỉ xin dừng lại ở một căn bệnh của
người con thứ: Bệnh Tưởng. Có rất nhiều chi tiết cho thấy cậu đang bị mắc một
căn bệnh tưởng khá nặng. Chính triệu chứng của cơn bệnh này là căn nguyên của một
chặng đường đau khổ, một kinh nghiệm xương máu trong cuộc đời cậu.
1. Xin "OUSIAS"
Câu
chuyện “xin – chia” gia tài của cậu thuộc loại câu chuyện ly kỳ hấp dẫn nhất
trong các bản văn Kinh Thánh.
Thursday, 20 December 2012
"BAO NHIÊU ĐÊM CHÚA XUỐNG DƯƠNG GIAN BẤY NHIÊU LẦN CON NHỚ NGƯỜI YÊU"
Lâu nay Mùa vọng[i] được
hiểu như là mùa mong chờ. Bản thân chữ “vọng” có nghĩa là trông ngóng, trông
đợi, mong về một điều gì đó hay một ai đó. Mong thì phải mong điều tốt điều
lành, mong người mình thương yêu, điều mình thích, điều hay người mang đến niềm
vui cho mình. Người ta có thể mong điều mới la, người mới lạ nhưng cũng có thể
mong người cũ đi xa nay trở lại (như trường hợp mong người quen Việt kiều). Năm
nào cũng có cả mùa để mong đợi như thế.
Subscribe to:
Posts (Atom)